Tiếng Việt | English

Thời đại này trượt đại học tôi vẫn sống tốt

Bố mẹ lo lắng vì tôi trượt đại học, lo sợ tôi không có tương lai, nhưng tôi hoàn toàn tin tưởng rằng, sống trong thời đại nói chuyện bằng khả năng này, tôi hoàn toàn sống được không những thế tôi còn có thể sống tốt

Tôi trượt đại học, một tin sét đánh ngang tai không chỉ với bố mẹ tôi mà còn cả với tôi bởi tôi cho rằng khả năng mình kiểu gì cũng có thể qua. Nhưng chẳng ai ngờ ngành tôi đăng ký lại lấy cao hơn năm ngoái tận 2 điểm. Mang tâm trạng đi chờ nguyện vọng, tôi thấy chán nản, không phải chán vì tôi trượt đại học mà là nguyện vọng 2 không phải ngành tôi muốn học. Thời điểm đấy thuyết phục bố mẹ để tôi không học đại học là rất khó. Tâm lý bố mẹ lúc bây giờ là bằng mọi cách tôi phải học một trường nào đó, không thể mang tiếng là trượt đại học được. Nhiều lúc tôi không hiểu người lớn, xã hội này nghĩ gì, trong khi cử nhân ra trường thất nghiệp đầy ra kia sao họ vẫn cứ tin mãi vào một cái tấm bằng sẽ mang lại hạnh phúc ấm no được nhỉ. Hiểu lòng bố mẹ mong muốn tôi được làm một công việc nhàn hạ, không phải quá vất vả, hiểu vào cái hi vọng tương lai có tấm bằng chắc chắn sẽ hơn thằng không có bằng của bố mẹ, tôi nhập học.

Năm đầu tiên chẳng có gì cả ngoại trừ mấy môn đại cương, đi quân sự, giao lưu kết bạn và thời gian trôi qua một cách vô lý đến hoài phí. Năm 2 bước chân vào chuyên ngành tôi mới thực sự thấy sai lầm của mình. Không phải cứ nhắm mắt đưa chân là được, cái ngành học mà tôi chẳng có tí ti hứng thú nào khiến tôi chán nản, thậm chí tôi bắt đầu nghỉ học liên miên và hoài nghi về việc rốt cuộc tôi sẽ làm gì sau này, liệu tôi có nên chết sớm đi cho đỡ trở thành gánh nặng của bố mẹ, của xã hội. Thất vọng về bản thân, tôi mang theo cái đam mê còn nhe nhóm được tí ti ngọn lựa đi tìm hiểu ở những trung tâm khác có ngành học tôi thích. Không phải là tấm bằng đại học danh giá, đơn giản chỉ là một tấm bằng nghề, một chứng chỉ chứng minh tôi đã được học những thứ gì thôi, nhưng tôi thấy vui vì đơn giản đó là những gì tôi thích.

Và rồi tôi cũng quyết định nghỉ học ở trường đại học. Học làm gì để phí thời gian, phí tiền bạc, tấm bằng đấy cũng chẳng giúp gì được chuyên ngành tôi đang học. Tôi đầu tư hết thời gian vào trung tâm tôi chọn, một lý do nữa cùng là tôi phải giấu bố mẹ nên tiền học đại học tôi dồn hết vào trung tâm có ngành tôi thích. Học thực hành thực tế hay hơn nhiều thứ lý thuyết suông, kết thúc năm 1 tôi đã có thể đi thực tập, kết thúc năm 2 tôi xin trở thành nhân viên chính thức. Ra trường, tôi đã được đề xuất tăng lương. Bạn bè tôi vẫn chưa ra trường và thậm chí còn tệ hại hơn là chẳng có tí ti kiến thức nào trong đầu.

Đi thực tập tôi chẳng bị hỏi đến bằng, thậm chí sau này anh trưởng phòng còn bảo mày muốn lấy bằng thì công ty cho đi lấy có cái gì khó đâu, quan trọng là đầu mày có gì, kinh nghiệm mày ra sao có chí tiến thủ không – cái đó người ta gọi là năng lực. Quay lại quãng thời gian trượt đại học, tôi thầm cảm ơn quyết định từ bỏ cánh cửa tạm để dũng cảm đi tìm hướng đi khác phù hợp hơn, tương lai hơn. Tôi giờ đây hoàn toàn tự tin, có thể sống tốt hơn ối người.

Comments

comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *