Tiếng Việt | English

Mối quan hệ của tôi và con khó hàn gắn vì con trượt đại học

Có lẽ con sẽ mang theo nỗi đau đấy đến suốt quãng thời gian sau này, có lẽ mối quan hệ của tôi và con sẽ không thể nào được như ngày xưa, tất cả chỉ vì quãng thời gian con trượt đại học ấy. Thật hối hận!

Cả gia đình đều kì vọng vào con, gia đình làm nghề nông, ở nông thôn, bố mẹ đâu ai được học đến đại học, không chỉ cả nhà, cả họ đều trông vào việc học của con để làm rạng danh gia đình, rạng danh dòng họ. Dù gia cảnh cũng không khá giả gì nhưng gia đình cũng dồn hết tiền nong, vay mượn để con đi học bằng bạn bằng bè chỉ với một mong muốn duy nhất con đỗ đại học, sau này có công ăn việc làm ổn định, đỡ đần bố mẹ. Chứ cứ nghĩ đến cảnh nếu chẳng may con trượt đại học rồi bị người ta coi khinh lại về giống bố mẹ bán lưng cho trời thì đến khi nào cả nhà mới ngẩng mặt lên được với đời. Con tôi cũng là đứa biết nghĩ, biết gia đình như thế nó cũng cố gắng học hành với quyết tâm cao, ngày đi thi về con cũng khá tươi tỉnh chứ không thấy than phiền gì. Đến hôm nhận kết quả cả nhà tôi ngỡ ngàng, bần thần vì con trượt đại học. Con cũng suy sụp nhưng lúc đấy chẳng hiểu sao tôi không để cảm nhận con vào trong lòng mà nghĩ, những thất vọng, tức tối, xấu hổ cứ xoay trong đầu khiến tôi không thể nào kiềm chế được cảm xúc và hành động của mình. Những lời nói chì triết, những câu mắng tổn thương con cứ thể tuôn ra chẳng có điểm dừng. Biết chuyện họ hàng cũng bàn tán ra vào, rồi chồng tôi xấu hổ với bạn bè, ra chợ cô hàng rau, hàng cá cứ hỏi thăm về con mà tôi lại càng thêm nhói lòng. Khó chịu với con, cả tôi và chồng dường như cô lập nó ra khỏi cuộc sống ra đình, là đá thúng đụng nia, khó chịu mỗi khi nhìn thấy con. Giá ngày đó, tôi bình tĩnh lại đừng để cơn giận lấn át lý trí, giá như tôi động viên, quan tâm con thay vì mắng nhiếc thì chắc mối quan hệ của 2 mẹ con đã không tồi tệ đến thế.

Sau cái ngày biết mình trượt đại học và quãng thời gian bị mọi người nói ra vào, con xin lên thành phố làm việc, mặc gia đình không cho, mặc tôi và con cãi nhau một trận, con vẫn nhất quyết lên phố làm việc. Con đi rồi tôi mới hối hận, con lên đó một mình sống thế nào, vất vả ra sao tôi không biết được, nhắn tin gọi điện thì bữa nghe bữa không, chắc con cũng giận chúng tôi. Rồi sau đó hàng tháng đều thấy con gửi tiền về nhưng con tuyệt nhiên không về. Con chỉ đánh tiếng đang đi học nghề ở một trung tâm vừa học vừa làm, tiết kiệm được vài trăm gửi về đỡ đần bố mẹ. Năm đó là năm đầu tiên con không đón tết cùng gia đình, con nói phải đi làm, ngày đó họ cho nhiều tiền hơn, nhưng là người mẹ tôi hiểu, con không muốn về cái nơi luôn chì triết mình nữa. Sau 2 năm căng thẳng, con cũng về, về với tấm chứng chỉ nghề trong tay, về để thông báo đã xin được việc tử tế ở công ty, lương chưa cao nhưng công việc ổn định và được đánh giá cao. Mọi người đều ngạc nhiên, đều nhìn con bằng con mắt khác. Con cũng vui tươi, phấn khởi hơn nhưng đã không còn thân thiết, chia sẻ với gia đình nhiều nữa. Hối hận dù muộn nhưng tôi vẫn muốn nói với con lời xin lỗi, gia đình vốn là nơi để con dựa vào nhưng bố mẹ lại đẩy con ra, chẳng có nếu để quay trở lại cái thời gian đó…

Comments

comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *