Tiếng Việt | English

Câu chuyện trượt đại học đầy tự hào của tôi

Trượt đại học thật khó chịu, khó chịu vì cảm giác mình thua kém người khác, vì bị so sánh vì bị nói nọ, nói kia, nhưng tôi quyết không để trượt đại học cản trở mình. Đây là câu chuyện của tôi!

1, Bà hàng xóm xỉa xói

Hàng xóm nhà tôi có một đứa cháu bằng tuổi tôi, tức cùng năm thi đại học với tôi, thế là chuyện gì bạn cũng biết rồi đấy, bà ấy kèn cựa với mẹ  tôi từng điểm số, từng bài thi. Kể cũng lạ thật, gánh nặng mưu sinh, cơm áo gạo tiền thế mà người ta còn có thể lôi từng tí một ra so sánh với nhau từ tiền lương, nhà cửa, đồ ăn đến cả con cháu. Tôi thì cũng không học cùng đứa cháu của bà hàng xóm nhưng nói chung lần nào giáp mặt thì 2 đưa cũng như bạn tâm giao có cùng cảnh ngộ vậy, vẫn là chuyện đỗ trượt đại học, chuyện đi học thêm nọ kia, chuyện điểm thi thử, cả núi áp lực đè lên đầu mà người lớn vẫn không buông tha, bà hàng xóm thì ép cháu ” Cháu không được trượt đại học, phải làm rạng danh tổ tiên…”, mẹ thì ép tôi: ” Trượt đại học thì cuốn xéo ra đường”. Riết rồi không biết mình mới là con hay đỗ đại học mới là con của mẹ nữa. Rồi cái ngày kinh hoàng cũng đến. Tôi chính thức trượt đại học mặc kệ lời doạn nạt của mẹ. Đúng là trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, chẳng hiểu sao nhà tôi còn chưa bày tỏ thái độ gì, bà hàng xóm đã có thể sang mà xỉa xói hỏi han điểm số của tôi. Mặc dù biết là khó chịu với người già là không phải phép nhưng thật sự là tôi buồn vì trượt đại học 10 thì cũng phải tức vì thái độ của bà hàng xóm đến 9,9. Chẳng cần bố mẹ tôi phải nói, bà ta rêu rao khắp làng trên xóm dưới kết quả của tôi, à thì đương nhiên cháu bà ấy đỗ, nếu không bà ấy và mẹ tôi lại mắc bệnh tương liên. Chuyện trượt đại học của tôi cứ thể được cả xóm đều biết, có người thương hại, có người an ủi, phần lớn là xem chuyện vui, xem nhà tôi chạy chọt ra sao, tôi sau này học tiếp hay làm việc tay chân.

2, Cuộc đời tôi sau ngày trượt đại học

Tôi đương nhiên là đi học tiếp, chỉ không học ở cái nơi gọi là trường đại học, trượt rồi, có cố bấu víu cũng chẳng được. Tôi đây vừa học nghề, vừa đi làm thêm kiếm kinh nghiệm tiện thể có thêm tiền chi tiêu, không xin bố mẹ tránh động vào nỗi đâu của 2 bậc phụ huynh. Tôi phải cam đoan, phải dùng hết những ngôn từ tôi có để thuyết phục bố mẹ tin tưởng ở tôi, tin tôi sẽ cho bà hàng xóm phải bất ngờ kể cả trượt đại học. Mang quyết tâm phải để người khác nể phục, phải để bố mẹ nở mày nở mặt, tôi tập trung vào việc học. Khác với bạn bè khi lên đại học rồi rảnh rỗi chơi đùa, tôi còn chẳng có thời gian tụ tập với hội bạn cấp 3, những tháng ngày vừa học vừa làm khiến tôi thật mệt mỏi và muốn bỏ cuộc nhưng cứ nghĩ đến hình ảnh bà hàng xóm, nghĩ đến mẹ xấu hổ khi bị hỏi thăm là khí thế trong tôi lại bùng lên mãnh liệt. Kết thúc 3 năm học. Tôi ra trường, sẵn kinh nghiệm đủ các thể loại từ việc làm thêm cho ra, tôi mạnh dạn xin vào một công ty có tiếng tăm với vị trí nhân viên chứ không phải để thực tập. Nhanh nhẹn, có kiến thức và gan dạ, tôi được nhận vào thử việc 1 tháng. Đánh giá ở mức tốt sau 1 tháng thử việc, tôi được nhận vào chính thức lương  khởi điểm 7 triệu, sau 1 năm lương tôi giờ đã 12 triệu. Và cháu bà hàng xóm thì giờ mới ra trường, đang đi tìm việc. Kể đến đây cũng biết là tôi đã trả lại được ánh mắt khinh bỉ của mọi người lúc mới trượt đại học rồi đúng không?

Comments

comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *