Tiếng Việt | English

Trượt Đại học nhưng tôi vẫn tự tin đi trên đôi chân của mình

Hôm nay tôi muốn chia sẻ câu chuyện của mình về kì thi vừa rồi. Tôi trượt Đại học, nhưng tôi có lựa chọn riêng và tôi đấu tranh để được làm điều mà tôi thích chứ không phải sắp đặt của bất kỳ ai.

Trong gia đình bố mẹ luôn đặt kỳ vọng rất cao vào tôi. Tôi sẽ mãi vô tư nếu không biết bố mẹ đã phải vất vả như thế nào để có tiền cho tôi và em tôi ăn học. Tưởng rằng tiền học 1 tháng chỉ vài trăm và tiền học thêm là đơn giản với gia đình tôi nhưng tôi lại không tưởng tượng ra được việc bố mẹ đã phải vất vả như thế nào để kiếm đủ số tiền đó. Nhưng điều đó tôi biết quá muộn. Trong khi bố mẹ luôn kì vọng tôi có thể đỗ đạt ngôi trường tốt để có kiến thức tốt sau này có thể là trong những công ty tốt nhất thì tôi lại cho rằng đó là sự áp đặt, sự bắt ép quá đáng của bố mẹ. Chẳng đứa con nào hiểu được bố mẹ mình đã lo lắng và mong muốn những điều tốt đẹp nhất cho mình trong 12 năm học tập. Ngày đó tôi cũng thế, trượt đại hoc tôi mang tâm trạng hậm hực và cáu gắt cho rằng chỉ vì áp lực của bố mẹ khiến tôi không thể làm được tốt nhất bài thi. Tôi trách bố mẹ mặc dù biết lực học tôi không đủ nhưng vẫn bắt tôi thi trường đỏ để rồi tôi phải nhận về sự xấu hổ là trượt đại học. Tôi chỉ sực tỉnh bản thân mình đã quá sai khi nghe câu chuyện của bố mẹ về việc tiền học phí của thôi. Vì tôi trượt đại học nguyện vọng 1 nên bố mẹ tính chuyện sẽ cố gắng cho tôi vào chuyên ngành khác trong trường đó nhưng với mức học phí cao hơn gấp 3 lần. Có thể tôi sẽ được vào trường đó học nhưng tôi biết rằng với mức học phí đó gia đình tôi sẽ không thể nào kham nổi. Tôi không hiểu lý do gì bố mẹ tôi có thể quyết định được như thế, sau này mới hiểu ra bố mẹ sẽ sẵn sàng làm tất cả để tôi được học trong môi trường tốt nhất và tôi, sẽ không bao giờ có thể đền đáp lại được tấm lòng đó ngoài việc học thật tốt. Đứng trước quyết định của bố mẹ, nghĩ đến tương lai của mình, tôi biết rằng với tôi việc trượt đại học không phải là dấu chấm hết. Đem suy nghĩ của mình trao đổi với bố mẹ, bố mẹ thật sự bất ngờ, không nghĩ tôi lại có suy nghĩ cho riêng mình. Nhưng bố mẹ vẫn rất lo lắng và động viên tôi đi theo con đường mà bố mẹ chọn cho tôi. Bằng sự kiên trì của mình, tôi đã thuyết phục được bố mẹ cho tôi một cơ hội chứng minh tôi nghiêm túc và có thể chịu trách nhiệm với việc mình đã lựa chọn. Tôi đã nhập trường sau khi đã tìm hiểu thật kĩ thông tin của các trường ở: . Tôi đã có quyết định cho riêng mình, không phải từ sự sắp xếp của bố mẹ, phù hợp hơn với cả tôi và gia đình và tôi tự tin quyết định này sẽ đưa tôi đến cái đích mà tôi mong muốn. Tôi cũng thật cảm ơn bố mẹ đã tin tưởng cho tôi bước đi trên con đường của chính mình, con đường theo đuổi tri thức có thể gian nan, khó khăn nhưng chỉ cần nghĩ về những gì bố mẹ đã làm vì tôi, tôi lại có thêm động lực tiếp tục cố gắng, nỗ lực hơn để trở thành một người con mà bố mẹ yên tâm và tự hào.

Comments

comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *