Tiếng Việt | English

Trượt đại học – Dấu mốc đầu tiên của trưởng thành

Năm 18 tuổi, tôi trượt đại học, đây cũng chính là lúc tôi nhận ra thời điểm trưởng thành đã gõ cửa chính mình và tôi thì phải chịu hậu quả của việc mình gây ra.

Khi biết mình trượt đại học tôi không bất ngờ bởi chính bản thân tôi biết lực học của mình thế nào, mình thi cử ra sao và cũng biết mình có thực sự thích cái ngôi trường mình có thể sẽ tham gia học đấy hay không. Tôi cũng biết luôn thái độ của mọi người từ bố mẹ, hàng xóm đến họ hàng, bạn bè của mình thế nào. Tôi có buồn vì từ lúc phải nghe theo sắp đặt của bố mẹ tôi đã nghĩ mình có lẽ cứ như thế thôi, kiếm lấy một cái bằng, làm tạm một công việc, sau này xây dựng một gia đình. Buồn đất nhưng tôi không nuối tiếc, tôi chẳng có gì phải nuối tiếc một thứ tôi biết tôi chẳng hề muốn. Nhưng tôi cũng hiểu 18 tuổi rồi tôi sẽ phải tự chịu trách nhiệm với quyết định của mình mà không thể sống trong sự bao bọc của bố mẹ nữa.

Khi biết tôi nhất quyết không chịu học một trường đại học khác để lấy tấm bằng, bố đã rất giận, mẹ khuyên tôi không được thì buồn lắm. Bố nói tôi đã không nghe theo gia đình thì từ giờ hãy tự kiếm tiền mà nuôi sống bản thân, bố mẹ sẽ không chu cấp cho tôi, bố cho tôi cơ hội để chứng minh mình có thể làm được điều có ích kể cả khi trượt đại học. Nhận được lời thách đấu từ bố sĩ khí tôi tăng vọt, tôi tự tin mình có thể làm được theo ý mình mà không cần phải dựa dẫm bố mẹ. Tôi lên kế hoạch tìm kiếm một trường học nghề, học phí mượn mẹ. Sau khi tìm được một ngôi trường chất lượng đảm bảo phù hợp với tiêu chí tôi muốn tôi đăng ký học vào buổi tối, buổi sáng vác con xe bố mẹ mua cho đi chạy Grab. Những tháng đầu tiên tôi đen nhẻm, người gầy hẳn đi mẹ nhìn xót xa không cho tôi đi làm nữa. Sợ mẹ lo nghĩ với cũng ảnh hưởng đến sự tập trung vào việc việc, tôi nghỉ việc. Tôi lân la lên các diễn đàn tham gia các lĩnh vực mình đang làm để tìm kiếm cơ hội thực tập. 1 tuần sau tôi được một công ty nhận thực tập không lương. Thực tập được 1 tháng, tháng thứ 2 tôi được hưởng lương hỗ trợ, cũng gọi là đủ để xăng xe, uống cốc cafe. Tôi cứ vừa học vừa thực tập ở đấy. Kết thúc năm học đầu tôi xin đi làm parttime kẻ công ty khác, lương khá khẩm hơn, tôi có thể trả được 1 phần nào học phí của mình. Kết thúc chương trình học nghề tôi được nhà trường giới thiệu cho công ty nước ngoài. Quản lý và nhận sự đánh giá cao nên cũng bỏ công bồi dưỡng tôi. Chẳng mấy chốc đi theo chân quản lý tôi cũng đã tích góp được kha khá kiến thức chuyên ngành và kỹ năng. Lại nói lại chuyện thách đấu giữa tôi và bố, mặc dù muốn tôi theo ngành khác nhưng sau khi thấy tôi nghiêm túc và cũng tự lập được trong ngành tôi thích bố đã ủng hộ quyết định của tôi.

Sau này mỗi lần chia sẻ câu chuyện của mình tôi chưa bao giờ ngại ngùng khi nói về chuyện mình trượt đại học ra sao và tôi cũng không giấu các bạn về bí quyết để trưởng thành của mình.

Comments

comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *