Tiếng Việt | English

Trượt đại học, 4 năm sau tôi là sếp của những cử nhân đại học

4 năm trước trượt đại học, bố mẹ thất vọng, bạn bè cười cợt, thầy cô tiếc nuối, những tưởng những điều đó sẽ làm tôi gục ngã, nhưng không, tôi đã đứng lên chúng minh cho tất cả mọi người thấy, trượt đại học chẳng ngăn được tôi thành công.

Ngày tôi trượt đại học

4 năm trước, khái niệm trượt đại học là thất bại, là sẽ không thể thành đạt, phải làm công việc tay chân chẳng thể nhàn hạ đã xuất hiện và cố hữu trong đầu tất cả mọi người. Tôi trượt đại học không phải vì học dốt mà vì tôi quá tự tin vào bản thân mình, không chừa đường lui, tôi chỉ muốn học duy nhất một lĩnh vực và một trường đó thôi. Tôi cũng không cần biết nếu chẳng may trượt đại học thì mình sẽ làm gì. Ngày biết điểm, bố mẹ tôi khá thất vọng và lo lắng, mọi người vẫn còn hi vọng vào nguyện vọng 2 chuyên ngành tôi đã chọn. Nhưng nguyện vọng 2 cũng chẳng mỉm cười với tôi, thế là tôi toạch toàn diện. Khỏi phải nói thái độ của mọi người thế nào, đương nhiên là bàn ra tán vào, học cứ phán như là tương lai tôi đã hiện ra ngay trước mắt họ rồi vậy. Tôi đương nhiên buồn nhưng buồn chẳng giải quyết được gì vào lúc này.

Tôi đi học trường khác

Không được học trường mình muốn thì bắt buộc phải học ngành mình thích. Tôi nộp học bạ vào trường khác, không nghe theo sự sắp xếp của bất kỳ ai cả. Bố mẹ cũng mặc tôi vì giấc mơ đại học thôi cũng khép lại rồi. Học ngành mình thích tôi ra sức học tập, tìm hiểu xu hướng, tìm kiếm cơ hội làm việc ngay khi còn học. Việc gì tôi cũng muốn thử qua, cứ môi trường chuyên nghiệp là tôi lăn mình vào. Học trên trường chỗ nào không hiểu thì hỏi thầy, vào diễn đàn, hỏi các bạn giỏi hơn. Không vì người ta lười mà tôi cũng lười theo. Vì tôi có dã tâm, tôi có mục đích khiến những người dè bỉu, khinh khi tôi phải xấu mặt. Đầu tư vào việc học nó phải khác, trong khi bạn tôi lêu lổng bỏ buông vì ăn chắc đại học mang lại tương lai, tôi dồn sức vào việc tích lũy cho mình vốn sống, kĩ năng và chuyên ngành.

Tôi đi thực tập

Không đợi được đến lúc ra trường mới đi học, tôi đi thực tập ngay từ năm 3, làm cho quen với công việc, cho có bản CV ấn tưởng, cho không khỏi bở ngỡ với công sở, mà quan trọng hơn là để đồng lương khi ra trường không phải là 0 đồng. Đi thực tập tôi vỡ ra nhiều, biết phải học gì, làm gì để mình có thể giỏ giang, biết phải vẽ ra cuộc sống của mình trong 1 năm, 3 năm, 5 năm nữa như thế nào. Và tôi tìm cho mình một mục tiêu cao hơn, khó hơn và khiến tôi thỏa mãn.

Tôi ra trường và đi làm

Ngày tôi tốt nghiệp, chẳng điều gì khiến tôi sợ hãi, tôi luyện trong quá trình thực tập khiến tôi có kinh nghiệm, có chuyên môn và một bản lĩnh vứt đâu sống tốt ở đó. Đi phỏng vấn, họ thậm chí chẳng hỏi tôi về bằng cấp, học cũng chẳng quan tâm khi tôi nói tôi trượt đại học. họ ấn tượng vì kĩ năng và kiến thức mà tôi có. Thử việc trong 1 tháng, tôi lên làm chính thức, mất 6 tháng tôi lên vị trí leader và 1 năm sau tôi là trưởng phòng dự án của công ty. Sau này, có lần tôi phỏng vấn đứa bạn cùng học cấp 3, ra trường được nửa năm, nó vẫn thất nghiệp, sau đầu quân cho tôi, bị tôi chỉnh lên xuống vì kĩ năng quá tệ. Sau này, quân của tôi cũng xuất thân từ cử nhân các trường đại học. Chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ thất bại vì trượt đại học và có lẽ đó cũng là lý do giúp tôi có được ngày hôm nay.

Comments

comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *