Tiếng Việt | English

Đời thật buồn khi tôi trượt đại học nhưng sẽ tệ hơn nếu tôi học đại

Ngày tôi trượt đại học, tôi xin bố mẹ cho tôi đi học tạm ở một trung tâm có ngành học của mình, bố mẹ thì lại mong muốn tôi học tạm một trường đại học nào đó nhưng may mắn tôi đã thuyết phục được bố mẹ mình.

Tôi trượt đại học, cùng nhóm chơi thân với tôi cũng có 2 đứa trượt đại học, 1 đứa học trường khác đúng ngành, một đứa chọn trường khác trái ngành, tôi nhất quyết không học tạm. Vì gia đình tôi chẳng khá giả để tôi bỏ 4 năm của mình để thử và để tạm.Tôi cần học kiến thức để có thể làm được việc, tự lo cho mình và đỡ đần bố mẹ. Dẫu biết trượt đại học là con đường ngắn nhất, dễ đi nhất tan tành mây khói, nhưng tôi không nản chí vì tôi tin nếu cố gắng may mắn sẽ mỉm cười với tôi.

Thay vì thi lại vào năm sau, tôi nộp học bạ vào ngôi trường có ngành học của tôi với sự lựa chọn chặt chẽ từ việc giáo trình học tập, thời gian học, cam kết việc làm, điều khiến tôi đau đầu nhất là học phí. Học phí của trường cao hơn đại học công lập nhưng được cái cơ sở vật chất, giáo trình và những thứ tôi được học có chất lượng hơn nhiều. Như đã nói, gia đình tôi không khá giả, nên tôi bị khó khăn trong vẫn đề này. Nhận được khó khăn tôi trình bày, bộ phận tư vấn của nhà trường có đề xuất các hình thức chi nhỏ học phí và học bổng cho tôi, đồng thời cam kết giúp tôi xếp lớp để có thể vừa học vừa làm thêm. Điều này đúng là giảm đi gánh nặng chi phí cho gia đình. Tôi cố gắng khuyên bố mẹ cho tôi theo học, bởi học xong đại học chính quy còn chẳng tìm việc được chứ đừng nói là học tạm chỗ nào đó. Bố mẹ rồi cũng đồng ý, tôi dù sao cũng luôn có chủ kiến của mình.

Sau cái ngày biết tin trượt đại học, tìm kiếm cánh cửa mới, 1 tuần sau tôi bước chân vào việc học hành. Khối lượng bài tập nhiều, kiến thức nặng, thời gian vui chơi thì không có nhiều, cộng với việc tôi vừa học vừa làm khiến thời gian của tôi càng eo hẹp. Nhóm bạn chơi với tôi thì rảnh rang vì năm đầu tiên toàn chơi thôi đã học gì đâu. Tôi nhiều lúc phải từ chối những buổi hẹn với lý do bận học nhưng chúng nó không tin. Nhiều lúc bài vở nặng nề, thiết nghĩ nếu ngày trước chọn đại học thì giờ tôi cũng được vui chơi, được tham gia clb này nọ, có thời gian đi tán gẫu với bạn bè. Nhưng lại nghĩ đến quyết tâm của mình chứng mình được mình có thể thành công kể cả trượt đại học, tôi lại có động lực để cố gắng.

Ra trường với tấm bằng tốt và sự đánh giá cao từ nhà trường, tôi được giới thiệu đến một công ty nước ngoài, không mất 6 tháng thực tập vì đã có kĩ năng thực tế và kiến thức đáp ứng yêu cầu, sau 1 tháng tôi lên làm nhân viên chính thức. Giờ thì tôi có thời gian đi chơi tụ tập bạn bè, nhưng lạ thay, càng ngày tôi càng lo cho lũ bạn của mình. So với năm nhất, đến giờ đã năm 3 gần kề năm 4 mà các bạn vẫn thế, bây giờ thay vì vui chơi, bạn tôi luôn than vãn chán nản việc học hành, kiến thức thì không có mà tương lai thì mù mịt. Chuyện gì rồi cũng đến, ra trường 2 đứa bạn của tôi đều thất nghiệp, giờ vẫn nằm nhà bố mẹ nuôi dưỡng. Nghĩ lại mình ngày xưa, trượt đại học cuộc đời tôi cũng buồn thật đấy nhưng nếu chọn học tạm chắc cuộc đời tôi còn tối tăm và mờ mịt như tương lai 2 đứa bạn vậy

Comments

comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *